Đôi vợ chồng trẻ bán cơm trong một trường đại học đã giúp đỡ một sinh viên chỉ gọi một bán cơm trắng. Nhiều năm sau, đôi vợ chồng bán cơm có lẽ đã quên chuyện nhỏ nhặt này, nhưng đối với cậu sinh viên năm xưa, đó là một ân tình mà cậu không bao giờ quên.

Chỉ một việc làm nhỏ, đôi khi cũng đủ để thay đổi cuộc đời một con người

Vào một buổi chiều của hơn 20 năm trước, một cậu sinh viên tại Đài Bắc đứng đợi ở bên ngoài quán cơm. Cậu sinh viên này đợi cho khách hàng đã vãn mới tiến đến, cúi đầu và nói khẽ: “Bán cho cháu một bát cơm trắng được không ạ?”.

Khi đó vợ chồng chủ quán theo phản ứng tự nhiên có chút không thoải mái khi cậu này chỉ gọi cơm mà không gọi thức ăn, nhưng họ cũng không hỏi thêm mà chỉ lấy cho cậu một bát cơm thật đầy. Cậu sinh viên khi trả tiền đã nói với vẻ ngại ngùng: “Có thể rưới cho cháu thêm ít nước canh được không ạ?”. Bà chủ quán vừa cười, vừa nói: “Được chứ, nước canh không tính tiền, cậu cứ ăn thoải mái”.

Cậu sinh viên ăn được nửa bát, thấy nước canh không tính tiền, liền gọi thêm một bát nữa.

Bà chủ rất nhiệt tình hỏi: “1 bát không đủ đúng không, tôi sẽ lấy thêm cho cậu”. Cậu sinh viên trả lời: “Không ạ, cháu muốn mua mang về, để cho bữa trưa ngày mai ạ”.

Ông chủ quán nghe thấy, nghĩ rằng điều kiện kinh tế của cậu sinh viên này không được tốt lắm, nhưng vẫn rất kiên trì học tập, thế là ông liền bỏ thịt và trứng ở dưới hộp sau đó mới đổ cơm trắng lên trên.

Bà chủ quán nhìn thấy liền hiểu ý ông chồng muốn giúp đỡ cậu sinh viên, nhưng bà chưa hiểu tại sao ông lại phải để thức ăn xuống dưới.

Ông chồng giải thích với vợ: “Nếu cậu sinh viên nhìn thấy tôi lấy thức ăn, có thể sẽ nghĩ là chúng ta thương hại và bố thí cho cậu. Điều này có thể sẽ làm tổn thương cậu ấy và có thể cậu ta sẽ không dám đến đây ăn nữa mà sẽ đi ăn ở quán khác. Nếu cậu ta cứ ăn cơm trắng như thế làm sao đủ sức mà học”.

“Ông suy nghĩ thật thấu đáo!”, Bà chủ quán rất tán thành ý kiến của ông chồng.

“Cảm ơn, cháu ăn no rồi, xin chào ông bà”. Cậu sinh viên vừa nói vừa cầm hộp cơm và chuẩn bị rời đi. “Cố gắng lên, ngày mai gặp lại”, bà chủ quán vừa nói vừa giơ tay vẫy cậu sinh viên. Cậu sinh viên khẽ chớp chớp đôi mắt đang đỏ hoe và vội bước đi…

Từ đó trở đi, ngoài thời gian nghỉ hè ra thì ngày nào cậu sinh viên này cũng đến quán này để ăn cơm trắng và mua một bát cơm mang về. Dưới đáy hộp, đôi vợ chồng tốt bụng vẫn luôn dành thức ăn ở dưới cho cậu.

Sau đó, cậu sinh viên này tốt nghiệp. 20 năm sau qua đi, cậu chưa một lần trở lại trường.

Giúp người cũng là giúp mình

Hiện nay, ông bà chủ quán đã ở tuổi xế chiều, tất cả tiền bạc dành được họ đều dồn hết để cho con đi du học. Quán cơm của họ cũng đang bị chính quyền tháo dỡ do trước đây xây dựng không có giấy phép. Đôi vợ chồng vô cùng lo lắng.

Trong lúc ấy, có một người ăn mặc lịch sự đến gặp và nói với ông bà: “Giám đốc của tôi đã yêu cầu tôi đến đây để gặp ông bà. Ông ấy muốn cùng vợ chồng bà mở một quán buffet ở ngay dưới mặt bằng của công ty chúng tôi. Tất cả thiết bị và nguyên vật liệu đều do công ty chúng tôi chi trả, ông bà chỉ cần phụ trách quản lý tốt khâu chế biến là được. Lợi nhuận giữa công ty và ông bà, mỗi bên sẽ hưởng 50%”.

“Giám đốc công ty ông là ai, sao lại đối xử tốt với tôi như thế?”, đôi vợ chồng già hỏi một cách khó hiểu.

“Ông bà là ân nhân của giám đốc chúng tôi, ông ý rất thích ăn món cơm trắng cùng trứng và thịt của ông bà. Chúng tôi chỉ biết có vậy, chi tiết, xin ông bà gặp giám đốc chúng tôi rồi hỏi sau”.

Người tốt chắc chắn được phúc báo

Sau hơn 20 năm, cậu sinh viên chỉ mua một bát cơm trắng đã xuất hiện. Sau khi ra trường, cậu đã cố gắng làm việc không mệt mỏi để theo đuổi ước mơ của mình. Cho đến nay, cậu đã rất thành công trong sự nghiệp của mình. Để có được những thành công ấy, cậu rất biết ơn ông bà chủ quán đã giúp đỡ và khích lệ trong suốt thời sinh viên của cậu.

Sau khi 3 người trò chuyện rất lâu, đến khi ra về, cậu sinh viên năm xưa nói: “Hãy cố gắng lên, công ty cháu rất cần sự giúp đỡ của hai bác, hẹn gặp lại hai bác vào ngày mai ạ”.

Làm điều ác thì sẽ bị ác báo, hành thiện thì sẽ được phúc báo, đó là quy luật bất biến. Chỉ có điều, khi làm việc ác, quả báo không hẳn là đến ngay lập tức, và khi hành thiện, phúc báo cũng không lập tức thể hiện ra. Vậy mới có người cứ mãi làm việc xấu, kỳ thực, chính là trong u mê mà tự hại chính mình vậy. Hãy luôn hành thiện, tích đức, nhất định, trời xanh sẽ có an bài.

Thiên Minh

Video xem thêm: Ăn ở thiện lương, rộng đường phúc đức

videoinfo__video3.daikynguyen.tv||532230b73__

Ad will display in 09 seconds