Tôi nhớ một người bạn của tôi, cô ấy ngày nào cũng về nhà rất muộn vì bận việc công ty, một hôm, đứa con học cấp hai của cô ấy nhìn mẹ và nói như kẻ thù: “Con nói cho mẹ biết, khi mẹ già yếu và đau ốm nằm viện, con sẽ không quan tâm đến mẹ, để mẹ nếm trải thứ gọi là cô đơn”. Bạn tôi nghe vậy mà lòng đau như dao cắt, không hiểu tại sao mình lại vất vả nuôi nấng nó, không ngần ngại chi nhiều tiền cho nó vào trường tư thục, thế nhưng nó lại bất hiếu như thế này.

Lúc đó, dù hiểu con cô ấy quá cô đơn nhưng tôi vẫn không thể hiểu cách cư xử cực đoan của đứa trẻ. Tuy nhiên, một điều mà thầy giáo Yoshioka nói đã khiến tôi thức tỉnh.

Lịch sử trở thành một giáo viên mới

Thầy giáo Yoshioka cho biết thầy đã giảng dạy gần 50 năm, nhiều kinh nghiệm tích lũy được là công lao của những đứa trẻ, ông rất biết ơn các em: trong nghề giáo, tôi thường hiểu rất nhiều chân lý và đã trưởng thành hơn cùng các học sinh của mình. Ông đặc biệt nhớ một điều ông gặp phải khi lần đầu tiên trở thành giáo viên.

Lúc đó, thầy Yoshioka đang dạy các em trong lớp thì đột nhiên một em học sinh bật khóc, thuyết phục thế nào em ấy cũng không ngừng khóc. Khi đó, thầy chưa có nhiều kinh nghiệm tiếp xúc với trẻ em nên ông đã mất kiên nhẫn vì lo lắng, không kiểm soát được bản thân, ông tức giận nói: “Không được khóc, cứ khóc thế này thì không được vào lớp!”

Nhưng chẳng ích gì, đứa trẻ vẫn khóc, lúc này ông dịu giọng xuống và nói: “Con khóc thế này thì xấu quá”. Nhưng câu này cũng không có tác dụng, cuối cùng, ông hét lớn: “Đừng khóc nữa. Mau nói xem tại sao con lại khóc”. Đứa trẻ nghe vậy càng khóc lớn tiếng hơn, ông Yoshioka không còn cách nào khác ngoài việc thở dài bất lực.

Đúng lúc ông đang bất lực thì một đứa trẻ đột ngột đứng dậy, chạy đến chỗ đứa trẻ đang khóc, áp mặt mình vào mặt đứa trẻ kia rồi nhẹ giọng an ủi: “Cậu khóc đi”.

Lúc này, ông Yoshioka vô cùng xúc động, đứa trẻ này còn hiểu nỗi lòng của đứa trẻ đang khóc hơn chính mình. Khi buồn, bạn không cần quá nhiều lời, chỉ cần một lời an ủi và thấu hiểu của người khác là đủ để bạn có được sự an ủi tốt nhất. Đứa trẻ này không nói gì nhiều mà chỉ đứng cạnh người đang khóc để bày tỏ sự thấu hiểu, cảm thông và an ủi, điều này đã giải quyết được vấn đề. Rõ ràng, ông đã thua sự ngây thơ tốt bụng của một đứa trẻ. Thua một cách thuyết phục.

Thầy giáo Yoshioka nói rằng kể từ đó, ông đã suy nghĩ sâu sắc về thế nào là một nhà giáo chân chính. Có phải giáo viên và cha mẹ thực sự chỉ giáo dục đứa trẻ? Và đứa trẻ có phải chỉ là một người được giáo dục? Dường như không phải vậy, vì vậy ông bắt đầu hiểu được ý nghĩa thực sự của việc dạy và học, và tại sao một giáo viên phải khiêm tốn. 

Những rắc rối khác nhau mà trẻ em tạo ra cho chúng ta đều có nguyên nhân và giá trị của chúng. Người lớn chúng ta cũng sẽ học được rất nhiều điều còn thiếu sót từ đứa trẻ. Người lớn trở nên phức tạp và mất đi ý nghĩa ban đầu vì sự phù phiếm, nhưng trẻ em sẽ không ngừng nhắc chúng ta quay trở lại bản chất nhân hậu của con người.

Đằng sau “bất hiếu” là sự ngây thơ đáng quý của trẻ thơ

Vậy, câu chuyện của người thầy giáo này có liên quan gì đến việc giải quyết vấn đề của người bạn kia? Trước khi trả lời câu hỏi này, hãy để tôi nói về những suy nghĩ trong quá khứ của tôi.

Tôi đã từng tự hỏi tại sao trẻ em bây giờ lại tỏ ra đối kháng mạnh mẽ như vậy vì mẹ chúng không thể đi làm về sớm. Không phải thế hệ chúng tôi chưa bao giờ cảm thấy cần bố mẹ và bố mẹ thường không thể đi cùng chúng tôi, nhưng tôi hiểu rằng đó không phải là cố ý, và tôi sẽ không bao giờ dám nói với thái độ như vậy. Sau khi đọc câu chuyện về thầy giáo Yoshioka, tôi bắt đầu ngẫm lại bản thân, có lẽ tôi vẫn còn bỏ qua nhiều thứ, có lẽ chúng ta chưa thực sự hiểu lũ trẻ và chưa cho chúng đủ sự quan tâm ấm áp.

Tôi nhớ cách đây ít lâu, mẹ chồng tôi phải phẫu thuật vì ung thư vú, bố chồng tôi đã làm tôi rất ngạc nhiên. Chúng tôi cảm thấy đau khổ vì bố đã quá già để chăm sóc bệnh nhân và cố gắng thuyết phục ông trở về nhà, và chúng tôi sẽ thay nhau chăm sóc mẹ. Nhưng bố chồng không đồng ý, ông ấy nói rằng mẹ cần nhất là bố, và ông ở đây để đồng hành cùng bà ấy.

Câu nói này khiến tôi không thể nào quên, là phụ nữ có lẽ đây là niềm hạnh phúc lớn nhất, chính vì lẽ đó mà tôi luôn ghen tị với mẹ chồng của mình. Vậy đứa trẻ cần ai nhất? Không nghi ngờ gì nữa, chính là cha mẹ của chúng.

Các chương trình truyền hình chơi khăm ngày nay rất phổ biến, mọi người trở thành một diễn viên mà không hề hay biết, và chúng rất thú vị, cho đến khi sự thật được tiết lộ, trò chơi dùng để thử lòng của mọi người. Có một chương trình cho phép người lớn và trẻ em hiện thực hóa một điều ước trong lòng, đó là họ có thể chọn người mình yêu thích để cùng ăn một bữa ăn. Không ngờ, khi nhiều người lớn được hỏi thì cả nam và nữ đều trả lời là muốn dùng bữa với người nổi tiếng, người giàu hay thần tượng. Tuy nhiên, tất cả trẻ nhỏ dưới độ tuổi tiểu học chỉ có một câu trả lời là muốn ăn cùng cha mẹ của chúng.

Câu trả lời này được cho là đã chạm sâu vào trái tim của người lớn, và các bậc cha mẹ khi nghe câu trả lời của đứa trẻ đã cảm động và xấu hổ. Trái tim đơn sơ của đứa trẻ đã đánh thức điều nhân văn nhất mà chúng ta đã đánh mất trong lịch trình bận rộn của mình. Trong lòng con cái, cha mẹ là niềm yêu thích của chúng. Trẻ em trân trọng gia đình hơn người lớn, chúng không có ảo tưởng và danh vọng trong tâm trí của mình.

Làm thế nào để làm tan chảy tảng băng trong lòng trẻ

Hãy nghĩ về những đứa trẻ ngày nay, có thể chúng có rất nhiều đồ chơi, quần áo đẹp, gia đình giàu có, thậm chí có thể thuê người chăm sóc bọn trẻ, tuy nhiên, việc ăn uống và trò chuyện với cha mẹ chúng hàng ngày đã trở thành một điều vô cùng xa xỉ.

Người xưa có câu, đừng làm cho người khác điều mình không muốn. Người lớn chúng ta không mạnh mẽ hơn trẻ con là bao, đối mặt với nỗi cô đơn, chúng ta cũng cần sự quan tâm và đồng hành của người thân. Giả sử một ngày chẳng may bản thân chúng ta nhập viện vì đau ốm mà con cái lại bận bịu không chăm sóc được, chúng không thiếu tiền nhưng lại rất bận rộn. Chúng nghĩ chỉ cần thuê bảo mẫu chăm sóc là mình đã làm tròn trách nhiệm và đạo hiếu rồi, không biết lúc đó chúng ta sẽ nghĩ gì. Có lẽ không có bảo mẫu, không có sự chăm sóc tỉ mỉ, mà các bậc cha mẹ chỉ muốn các con thường xuyên đến thăm, tự tay gọt táo, giặt quần áo, trò chuyện với cha mẹ và đi dạo cho ấm lòng.

Suy nghĩ theo hướng này, chúng ta đều cảm thấy vật chất và tiền bạc không phải là toàn năng. Điều con người cần nhất là sự đồng hành và chăm sóc của người thân. Những người khác không thể thay thế được. Vì vậy, nếu đứa trẻ không được trò chuyện cùng với cha mẹ trong một thời gian dài, chúng sẽ thất vọng và buồn bã biết bao. 

Đặc biệt, trẻ em hiện đại có ít anh chị em, không sống với ông bà, thiếu giao tiếp với người khác, thậm chí mong muốn được ăn bữa cơm cùng bố mẹ hàng ngày là điều xa xỉ. Trước đây, việc một gia đình ăn cơm cùng nhau là chuyện đương nhiên, so ra thì trẻ em ngày nay có vẻ cô đơn lạ thường. Sự đối kháng cực đoan của đứa trẻ, dường như không có tình thân ái, thực sự là một biểu hiện mạnh mẽ của sự tổn thương tột độ, cô đơn và khao khát được sưởi ấm.

Chúng ta, giống như thầy giáo Yoshioka, hãy khiêm tốn học hỏi từ sự ngây thơ nhân hậu của những đứa trẻ. Có lẽ đối mặt với sự đối kháng của chính con cái, bạn không cần quan tâm quá nhiều đến việc đứa trẻ có quá vô lý hay không, giống như đứa trẻ an ủi trong câu chuyện của thấy giáo Yoshioka, hãy an ủi đứa trẻ và ôm chúng vào lòng, buông bỏ lòng tự trọng của bạn và nói gì đó như: Con ơi, mẹ xin lỗi vì đã làm con đau khổ, con luôn đợi mẹ về một mình. Tôi tin rằng tảng băng tổn thương và thù hận trong lòng đứa trẻ sẽ tan chảy vì sự thấu hiểu của bạn.

Bạn cũng nên sắp xếp thời gian để cha mẹ và con cái đi ăn cùng nhau mỗi tuần một lần.

Một số người phân tích chữ Hán và nói cấu trúc của chữ ‘mang’ (nghĩa là bận rộn) trong tiếng trung được tạo thành từ một chữ ‘tâm’ và một chữ ‘vong’, cho thấy hàm ý: một người quá bận rộn sẽ đánh mất và làm tổn thương người khác . Đó là một lời cảnh báo cho thế giới.

Theo Epoch Times
An Liên biên dịch

Có thể bạn quan tâm:

videoinfo__video3.daikynguyen.tv||814c6cdc0__

Ad will display in 09 seconds