‘Lưỡi đao cắt thịt mau liền vết
Lời ác hại người hận khó quên’… (*)
Lời hay ấm tựa chuông rền
Thị phi giống tựa mũi tên bắn quàng

Hễ mà gặp chuyện trái ngang
Lùi đi một bước đất bằng trời trong
Cầm bằng tranh cãi đếm đong
Tổn thương người khác trong lòng khó yên

Bao đời duyên nợ nợ duyên
Khó mà truy được căn nguyên tỏ tường
Tội gì kiếm chuyện nhiễu nhương
Biển kia lớn bởi biết nhường trăm sông
Lúa khôn cúi ngọn trổ đòng
Người ngay đối diện ắt không nhiều lời…

Mấy nhành cây mục vứt chơi
Còn thân gỗ quý dựng nơi điện đài
Thánh nhân chẳng luận đúng sai
Phàm nhân tranh biện tối ngày không xong

Lụy tình tâm nổi bão giông
Cầu danh chân đã vướng trong vũng lầy
Lợi mong vun vén cho đầy
Chẳng lo tu đức có ngày oan gia

Chi bằng Chân, Thiện, vị tha
Từ tâm dung Nhẫn giữa ta với người…
Cầm vàng còn sợ vàng rơi
Đề cao tâm tính cổng Trời rộng thênh

Thuận theo Thiên lý an bình
Trái ngang, vô Đạo tự mình diệt vong
Dăm câu ba chữ dặn lòng
Dám đâu ‘gạn đục khơi trong’ với người (**)

[Vô danh cư sỹ].

Đăng tải dưới sự đồng ý của tác giả.

(*) Cổ ngữ – nguyên văn: “Lợi đao cát thể ngân dị hợp/ Ác ngữ thương nhân hận bất tiêu”.
(**) Thành ngữ Việt: “Gạn đục khơi trong”.

Có thể bạn quan tâm:

videoinfo__video3.daikynguyen.tv||2b495a906__

Ad will display in 09 seconds